SAIGON VÀ CON SỐ 7


Có đến gần nửa năm rồi tôi mới có dịp trở lại Sài Gòn, trở lại để cùng chung niềm vui với vợ chồng anh Tấn Hùng - Thanh Liên trong ngày thành hôn của hai cháu Thanh Phương - Hữu phúc. Mới 4 giờ sáng tiếng chuông điện thoại í ới réo gọi chuẩn bị lên xe, chúng tôi 7 người trên chiếc xe khách Phan Thiết - Sài Gòn ra đi vào một buổi sáng thứ 7 khi trời chưa hửng sáng, chỉ nhận ra nhau qua giọng nói, có lẽ muốn đi thật sớm để có nhiều thời gian gặp các bạn Sài Gòn, chuyện trò, hàn huyên và cười…Ở cái tuổi trên dưới 60 chúng tôi vẫn còn tìm được những niềm vui hiếm có.
Sài Gòn tháng 6  thất thường lúc nắng lúc mưa , cả bọn ngồi quán cà phê bờ kè cầu Thị Nghè, chưa kịp uống hết ly nước, mây đen kéo tới, phải chạy thôi kẻo không kịp, mà không kịp thật mưa ướt tèm nhèm, tranh thủ giữa hai đợt mưa rào nhẹ hạt hơn vội vả chạy từng đoạn đường, lại lạc con hẻm phải thối lui. Ướt như chuột lột nhưng vui và mát, làm tôi nhớ đến 2 câu thơ của Nguyên Sa và tự chế lại Trời Sài Gòn anh đi mà chợt mát/ Bởi vì mưa ướt từ dưới lên trên. Ngoài thất thường của mưa nắng, Sài Gòn cũng còn nhiều cái ngồ ngộ. Ở Quận 1 có đường Trần Hưng Đạo, ở Quận 5 lại có đường Trần Hưng Đạo B, vậy là có 2 ông Trần Hưng Đạo nhưng thật ra chỉ là một ông. Ở Quận Bình Thạnh đã có đường Đinh Bộ Lĩnh lại có thêm đường Đinh Tiên Hoàng, đúng là 2 ông nhưng thực ra chỉ là một, tên của ông trước khi làm vua và tên của chính ông sau khi lên ngôi hoàng đế, tôi nghĩ còn nhiều cái hay nữa mà ta chưa khám phá ra.
Nhà hàng Tân Sơn Nhất Phú Nhuận uy nghi lộng lẫy sang trọng quý phái, nhìn nét mặt thỏa mãn của anh Tấn Hùng Thanh Liên; nhìn hai cháu Thanh Phương - Hữu Phúc ngập tràn hạnh phúc bên nhau trong ngày thành hôn chúng tôi cũng cảm thấy tràn ngập niềm vui. Thế là từ nay hai cháu đã tìm được một nửa của mình, bây giờ không còn là hai mà là một như ông Trần Hưng Đạo và ông Trần Hưng Đạo B, như ông Đinh Bộ Lĩnh và ông Đinh Tiên Hoàng tuy hai nhưng mà một. Chúc hai cháu mãi mãi vẫn là một.
Không có nhiều thời gian ở lại Sài Gòn lâu hơn, phải về trong ngày, ra đi 7 người trong ngày thứ 7, ở lại 2 người. Lúc về cũng thứ 7, bổ sung 2 người vẫn là con số 7. Người ta nói số 7 kỳ diệu và may mắn. Trong Phật giáo khi sinh ra Đức Phật bước 7 bước nở ra 7 đóa sen; Trong Thiên Chúa Giáo Đức Chúa Trời hoàn tất việc tạo dựng trời đất muôn vật vào ngày thứ 7. Chúa đã lấy xương sườn số 7 bên trái của Adam để tạo ra Eva vì nó gần trái tim của người đàn ông nên được che chở và yêu thương. Ngưu Lang Chức Nữ gặp nhau ngày 7 tháng 7, Mỗi tuần có 7 ngày, nghệ thuật có 7 ngành, âm nhạc có 7 nốt, văn minh nhân loại có 7 kỳ quan, con người có 7 cái lỗ trên mặt (hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi và miệng) và 7 trạng thái tình cảm (ái, ố, hỉ, nộ, lạc, ai, dục) và còn nhiều ngẫu nhiên kỳ diệu khác từ con số 7. Người Nhật xem số 7 là số may mắn, Người Trung Quốc xem số 8 là số may mắn nhưng nếu có số 7 đứng trước số 8 thì điều may mắn sẽ nhân lên gấp đôi. Chúng ta cũng thích số 7, chẳng thế mà khi lấy biển số xe thích số 7 (7 nút). Vậy thì mong muốn tất cả bạn bè chúng ta sẽ may mắn, kỳ diệu như con số 7./.
PhamDinhNhan

Bàu Mai


 Khu du lịch Bàu Mai xã Tân Thành huyện Hàm Thuận Nam 25.3.2018

LỘN NHÀ

Tháng này có nhiều ngày tốt hay sao mà đám hỏi, đám cưới lia chia. Vừa mới dự đám hỏi con trai ông anh, giờ đến lượt con gái thằng em, rồi tiếp tới dự đám Vu Quy con của một người thân ở thị trấn, cuối tuần thì ra Mũi Né dự Lễ Thành Hôn con của người bạn… Trên đường đi làm hàng ngày, vòm, rạp dựng lên dỡ xuống liên tục, trong xóm cũng có một đám hỏi vừa xong. Hay là do tồn đọng trong tháng 7 AL mùa Ngưu Lang Chức Nữ Vu Lan không ai dám tổ chức, chuyển qua tháng này giải quyết nốt.
Mới sáng sớm, được ngày thứ 7 nghĩ ngơi, vợ nhờ đưa gấp bộ áo dài cho một khách hàng cách nhà 4 cây số vì trưa nay đám hỏi con gái người ta, hôm qua có tới nhà lấy nhưng may chưa xong. Khách hàng này tôi biết rất rõ, hai vợ chồng đều là giáo viên dạy trường Thầy Ngôn (bạn Lê Chánh Ngôn, học sinh Chính Tâm làm Hiệu trưởng), có đứa con gái chung lớp với con trai tôi thời Trung Học. Ở nông thôn người ta ít khi gọi Trường Trung học cơ sở này, Trường Trung học phổ thông kia, dài dòng khó nhớ; hễ ai làm hiệu trưởng là gọi trường của người ấy cho ngắn gọn; chẳng hạn Trường Thầy Ngôn, ai ai cũng biết là Trường Trung học Cơ sở thị trấn Thuận Nam; hoặc Trường Cô Nhâm, ai ai cũng hiểu là Trường Phổ thông Trung học huyện Hàm Thuận Nam. (Chẳng lẽ mỗi lần thay Hiệu trưởng là thay luôn tên trường hay sao ta???)
Chỉ cần có thế, tôi phóng xe đi ngay để người ta chuẩn bị chu đáo cho ngày trọng đại của gia đình. Nhà của khách hàng này tôi đã tới một lần nhưng vào ban đêm nên chỉ nhớ mang máng; khó khăn gì đâu, hễ thấy rạp, vòm, trang trí xanh đỏ tím vàng phất phơ theo gió là trúng phóc. Mà trúng thật, đến nơi thấy treo hai chữ thật to “Đính Hôn” trên cổng hoa rực rỡ. Mạnh dạn đi vào. Cô gái khoảng trên dưới hai mươi gật đầu cười chào. Chẳng cần hỏi thăm mất thì giờ, tôi tỉnh bơ như người quá quen thuộc nói ngay “Cho chú gửi bộ áo dài cho mẹ”. Một thoáng ngạc nhiên ngờ ngợ cô đưa 2 tay ra nhận. Tôi linh cảm có điều gì không ổn hỏi thêm “Có phải đây là nhà Cô Hương Thầy Bình?”. Giọng Nghệ Tĩnh nguyên gốc chưa bị lai tí nào cất lên “Lộn rồi! Lộn nhà rồi chú ơi! Nhà Cô Hương Thầy Bình trong nớ tê”. Quê quá, xin lỗi, nhận lại bộ áo dài đi một mạch. Ở thị trấn thuộc khu vực dân cư quy hoạch, nhà nào cũng giống nhà nào, cũng ngần ấy mét đất chật hẹp, gia đình có công việc đám hỏi đám cưới cứ giữa đường mà dựng rạp, ai muốn qua chịu khó đi vòng đường khác, chẳng ai thắc mắc cho mất đoàn kết vì nay mai cũng sẽ đến lượt mình. Chỉ cách vài căn, cũng cái rạp đám hỏi, đây mới đúng là nơi tôi phải đến. Nhìn từ xa, trên một con đường, rạp này che khuất rạp kia.
Hú hồn! Nếu cứ thản nhiên giao rồi về thì trưa nay, có một người mẹ niềm vui không trọn vẹn vì không có bộ áo dài mới trong ngày con gái đính hôn; cũng có thể về tới nhà rồi phải quay lại một vòng nữa giao cho đúng chủ, kịp thời gian cho người ta đón đàng trai. Hôm nay, có lẽ cũng là ngày tốt nên đám nối tiếp đám, rạp nối tiếp rạp làm tôi lộn nhà./.

PhamDinhNhan