Mỗi
năm vài ba lần, để chị em Phụ nữ có dịp gặp gỡ giao lưu, đơn vị tôi tổ chức khi
thì dã ngoại vui chơi, khi thì nhà hàng ăn uống tiệc tùng. Lần này được gặp
nhau tại đơn vị nhân ngày 20/10, không những các chị đang tại chức ở cơ quan mà
các chị ở nhà tức là phu nhân của các đấng phu quân đang làm việc cũng đều được
nhận thư mời bằng giấy màu hồng đặc trưng cho phái đẹp hẳn hoi, tất nhiên có
cánh đàn ông tham dự để không khí vui vẻ được nhân gấp đôi. Các chị được mời
lên vị trí trang trọng nhất trong hội trường, mỗi người được tặng hoa hồng tươi
đỏ thắm tượng trưng cho tình yêu của giới mày râu, được tặng quà đựng trong
chiếc hộp nhỏ xinh xinh xanh đỏ tím vàng, được tặng phong bì trong đó có cánh
thiệp ghi lời chúc đẹp nhất như khẳng định những lời đó là sự thật. Mỗi chị
phải tự đọc thật to lời chúc ghi trong đó để mọi người cùng nghe và vỗ tay chúc
mừng. Cuối cùng là bữa tiệc thịnh soạn do cánh đàn ông nấu nướng, không thể
thiếu món “đuôi bò hầm”, đặc trưng của đơn vị tôi.
Hôm
sau, thăm dò dư luận để rút kinh nghiệm cho những lần tới, tất cả rất vui, rất
thích, thích nhất là vừa được chúc, vừa được tặng hoa, vừa được tặng quà và vừa
được…ăn, yêu cầu cứ đà này mà phát huy... Tôi hỏi một chị:
-
Chồng em có tặng hoa nhân ngày Phụ nữ được tôn vinh 20/10 không?
-
Từ hồi não hồi nào đến giờ chưa bao giờ nhớ chứ đừng nói đến tặng. Mà nếu hôm
nay tự nhiên anh ấy tặng, chắc em xúc động ngất xỉu chết ngay tại chỗ mất!!!
Một
chị khác kể:
-
Ở cơ quan về, đứa con gái từ Sài Gòn gọi hỏi Ba có tặng quà cho Mẹ nhân ngày
20/10 không? Em bật loa ngoài cố ý cho chồng em nghe và trả lời: -không! -Như
thế là không được, phải nói Ba tặng quà cho Mẹ! -Anh có nghe con nói gì không?
Tiếng trong phòng vọng ra: -Ngủ rồi! Không nghe gì hết!!!
Anh
chàng tuổi sồn sồn thì nói: Vợ em bận, không tới cơ quan tham dự được, tuy nhậu
nhẹt mãi tới hơn chín giờ đêm mới về tới nhà nhưng không quên đưa hoa và quà
của đơn vị tặng về cho vợ, trên đường đi đứa con gái đang học xa gọi điện nhắc
ngày 20/10, em nói con yên tâm, có rồi. Sau đó nó lại gọi báo cho mẹ biết Ba sẽ
tặng quà ngày Phụ nữ. Vào nhà, vừa trao cành hoa hồng với nụ cười dịu ngọt và
khuôn mặt vô cùng trìu mến, chưa kịp mở miệng, vợ quất ngay một câu: “Con
nó nhắc mới nhớ phải không?”. Bao nhiêu lời yêu thương sợ quên mà anh nhẫm
đi nhẫm lại thuộc làu làu trên đường từ cơ quan về dự tính sẽ nói với vợ
một cách êm đềm lãn mạn nhất phút chốc quên sạch cả. Tưởng cành hoa kia sẽ được
vất ngay vào sọt rác, nhưng sáng hôm sau thấy được cắm vào lọ để ngay ngắn trên
bàn. Thế là vui và hạnh phúc lắm rồi.
Còn
người Phụ nữ ở nhà tôi thì sao??? Tất nhiên là được tặng và được… ăn như như
các chị khác rồi. Đặc biệt là được vinh dự mời lên phát biểu vì đơn vị quan
tâm, mình phải đại diện chị em cám ơn chứ! (việc này Ban tổ chức quên
mất, không ghi vào kịch bản, người phát biểu nhắc nhỏ tôi nói em-xi bổ sung
thêm vào chương trình). Và còn một việc vô cùng hệ trọng nữa, câu chúc
trong cánh thiệp được đọc dõng dạc rõ mồn một giữa ba quân thiên hạ nguyên văn
như sau: “Dù có phải chung thân cùng em, Anh xin được ngàn lần mong
muốn!!!”. Xem như số phận cuộc đời tôi đã được định đoạt từ giây phút này
rồi đây còn gì!!!./.
PhamDinhNhan






