Buổi chiều ở làng chài La Gàn thật yên tĩnh, nghe được cả tiếng
gió xào xạc trên những ngọn dừa, nghe được cả tiếng của những đợt sóng nối nhau
vỗ vào bờ; trước căn nhà lá trong vườn cây, chú bé khoảng 5-7 tuổi, mình trần,
da thịt chắc nịch, đen bóng vì nắng gió đang ngồi nhìn cha vá lưới, chăm chú
quan sát từng nút thắt khéo léo để rồi một ngày nào đó, cái nghề “đi biển” kia
lại được truyền cho con cháu như bao đời nay cha ông đã truyền từ thế hệ này
sang thế hệ khác. Sau nhà, khói lam chiều chuẩn bị cho bữa ăn của người mẹ bốc
lên cao rồi tụ lại dưới những tàn cây. Mâm cơm duy nhất chỉ tô canh nấu bằng lá
me với mẽ cá tươi mới đánh bắt trong ngày và một dĩa cá kho; vợ chồng con cái
quây quần vừa ăn vừa vui vẻ thì thầm trò chuyện như sợ khuấy động cái không
gian yên tĩnh của một vùng quê hiền hòa. Ngoài kia, những tia nắng cuối cùng
trong ngày tắt dần, làng chài chìm dần vào bóng đêm. Mái ấm hạnh phúc của một
gia đình lồng trong khung cảnh một làng quê thanh bình đẹp như một bức tranh
làm tôi nhớ mãi cho đến bây giờ, đặc biệt là mỗi khi có dịp đi qua những vùng
quê ven biển.
Rồi đây, hòa nhịp
với đà phát triển của xã hội; rồi thì cái làng chài yên bình kia có còn giữ
được vẻ nên thơ nữa không hay sẽ trở nên xáo trộn; rồi thì những khối bê tông
trình trịch của những ngôi nhà mới xây sẽ thay cho những căn nhà cổ xưa; rồi
thì xe cộ tấp nập bát nháo tung đầy bụi khói; rồi thì hàng quán sẽ mọc lên như
nấm; rồi thì cuộc sống sẽ trở nên vội vã, ồn ào, náo nhiệt; rồi thì cái làng
chài được mệnh danh là cổ nhất, xưa nhất kia sẽ rối tung lên; rồi thì, rồi thì
còn nhiều thứ sẽ rồi thì nữa… Thế là hình ảnh yên ả thanh bình của cái làng
chài may ra chỉ còn trong trí nhớ của những người lớn tuổi đã sinh ra và lớn
lên ở vùng này hoặc những du khách đã có dịp dừng bước nơi đây. Biết làm sao
được. Người dân La Gàn muốn thế, họ muốn đổi thay, họ muốn có cuộc sống với
những tiện nghi hiện đại, họ muốn trở mình vươn dậy theo từng bước phát triển
của xã hội….
Cũng không thể
biết được tương lai sẽ ra sao, thôi thì một đêm nào đó, đung đưa theo nhịp võng
trước hiên căn nhà lá của làng chài êm đềm kia; trong cái nửa tỉnh nửa mê của
men rượu “ngâm đủ thứ”, của ớt “cổ thụ”, mắt lim dim ngắm nhìn hàng hà sa số
những ánh đèn câu mực phát ra từ khơi xa như ngày hội hoa đăng; văng vẳng đâu
đây tiếng chuông chùa vọng lại hòa lẫn tiếng sóng vỗ rì rào; mơ màng theo hai
chàng Lưu Nguyễn lạc vào chốn bồng lai; khi về lại trần thế, nhớ xin mấy viên
sỏi đủ thứ màu, mua mấy món quà ở gian hàng lưu niệm để khoe với bạn bè, người
thân là ta cũng đã đi đến vùng đất Tuy Phong; chiêm bái Chùa Hang Cổ Thạch, tắm
biển Cà Dược, bước trên bãi sỏi lung linh màu, ngắm nhìn vịnh Hải Âu, thưởng
thức rượu “ngâm đủ thứ” với ớt “cổ thụ”. Đây cũng là quê hương của Thầy, nơi ở
của bạn bè đã từng chung đèn sách dưới mái trường thân thương xa xưa…
Tôi viết về Chùa
Hang tương đối chi tiết để các bạn cứ tha hồ hình dung, tha hồ tưởng tượng, tha
hồ mơ mộng, mà nếu thấy chưa thỏa mãn thì về Phan Thiết gặp nhau rồi ta lại đi
Chùa Hang Cổ Thạch, nhân tiện ghé thăm Thầy và bạn bè một thể./.
(Hết)
PhamDinhNhan
(Hết)







