ĐI CHÙA HANG - Phần 1


Đi Chùa Hang (còn gọi là Chùa Cổ Thạch) có 2 cách, cách thứ nhất từ Phan Rí đi thẳng ra phía biển (hướng Đông) gặp ngã ba, rẽ trái, rồi lòng vòng lèo vèo, rồi lại lèo vèo lòng vòng vài ba bận là đến Chùa Hang. Cách thứ hai từ Hòa Đa đi thẳng hướng Bắc cũng gặp ngã ba, rồi quẹo, rồi cua, rồi lại cua, rồi lại quẹo cứ thế ít lần thể nào cũng đến Chùa Hang; nếu chưa tới thì hỏi người đi đường là biết ngay.
          Ta thống nhất xuất phát từ nhà Thầy Hòa Đa. Trên Quốc lộ 1A, theo hướng Bắc “trực chỉ”, đến gần ngã ba Long Hương, bên đường sẽ thấy nhiều trụ “chỉ thiên” (hướng thẳng lên trời) cao chót vót, có cái chong chóng 3 cánh hướng ra biển quay tít thò lò trên những đồi cát lồng lộng gió, đó là những chong chóng sản xuất ra điện, còn gọi là điện gió, nói cho có vẻ khoa học kỹ thuật là “phong điện”. Tôi đã gặp nhiều chuyến xe có cái đầu như đầu xe công-tơ-nơ, ta cứ gọi là xe đầu kéo cho nó gọn, kéo từng cái cánh quạt từ hướng Sài Gòn ra, mỗi xe chỉ kéo được 1 cánh, lúc đầu tôi tưởng là cánh máy bay, mừng cho đất nước đã ráp được phi cơ, nhưng sao nó dài thế, hỏi ra mới biết đó là cánh quạt của “phong điện”
        Mới năm ngoái đây thôi, có anh bạn ở Phan Thiết với nét mặt nghiêm trang nói với tôi, Tỉnh mình có “phong điện” rồi đó, tôi hơi bàng hoàng, cứ tưởng là căn bệnh hiểm nghèo của thế kỷ mới xuất hiện như bệnh Aids, kiểu này lơ tơ mơ nhân loại đi đến chổ “tuyệt chủng” mất thôi, bởi từ thủa cha sinh mẹ đẻ đến giờ chỉ nghe nói: phong cùi, phong thấp, phong hàn, phong tình, phong dời, phong đòn gánh…bây giờ lại có cả phong điện nữa?
         - Thôi ông ơi! cái tầm hiểu biết của ông hạn hẹp quá, phong đây có nghĩa là gió, điện đây có nghĩa là…là…điện, phong điện là điện gió, nói đầy đủ từ ngữ là điện sản xuất ra từ gió, nghe ba chớp ba nháng tiếng được tiếng mất mà gọi là “phải gió hay là dừng gió” là hỏng tuốt luốt.
         - Ối giời, thì nói toạc móng heo ra (Rạng, Mũi Né ta gọi là nói tẹc ra) là điện gió đi cho nó dễ hiểu, còn chơi cả chữ hán, chữ nôm; phong với chả gió có trời mà biết.

          Theo báo chí, Tuy Phong Bình Thuận là khu vực đầu tiên ở Việt Nam lắp đặt điện gió, đã có 12 dự án đã và sẽ thi công, mỗi trụ cao 85 m, đường kính cánh quạt 77 m, trọng lượng trụ 165 tấn, trọng lượng tua-bin gần 90 tấn, thiết bị do nước Đức sản xuất, dự kiến trong 10 năm tới bình quân mỗi năm sản xuất ra được 3.000 MW điện. Thôi ta tạm gác cái chuyện phong điện ở đây đi bởi ta đang đi Chùa Hang mà.

          Tới ngã ba Long Hương, rẽ tay phải trên con đường trải nhựa phẳng lì, rộng rãi, ban đêm điện đóm sáng choang; đây là trung tâm hành chính của huyện lỵ Tuy Phong, các nhà làm việc của chính quyền huyện thấp thoáng sau những hàng cây rất đẹp. Tiếp tục, gặp một ngã tư, qua luôn; hai bên đường nhà cửa san sát, buôn bán sầm uất, nhạc xập xình từ các quán cà phê phát ra inh ỏi, xe cộ tấp nập chạy tới chạy lui bát nháo như chứng minh sự phồn thịnh của một thị trấn lẻ loi cuối cùng nằm về hướng bắc của địa giới Bình Thuận. Lại gặp một ngã ba nữa, qua luôn. Tới một ngã tư, quẹo phải, đường đi bây giờ nhỏ hẹp hơn nhiều, dân cư cũng sinh sống theo hai bên đường, chủ yếu làm nghề khai thác hải sản mà ta thường gọi là làm biển. Lại tiếp tục đi cho đủ gần 10 cây số tính từ ngã ba Long Hương ta sẽ gặp con đường trải nhựa mới toanh, rộng thênh thang; có cái cổng rất lớn nối từ lề đường bên này sang lề đường bên kia; ở mức thấp ngang tầm xe có cái thanh ba-ri-e (tôi không biết tiếng Việt gọi là gì) chận các xe thu tiền lộ phí. Hễ có cái vé là cái thanh ba-ri-e bật lên cho xe qua rồi sập xuống ngay. Từ đây tới Chùa chỉ còn chưa đầy một cây số, nếu nhìn kỹ sẽ thấy thấp thoáng khu vực của Chùa.

          Có anh bạn ở huyện Tuy Phong trước đây làm việc cùng ngành với tôi ví von câu chuyện sau (không biết có thật hay bịa ra) là có một đoàn khách nước ngoài, hình như là Thụy Sỹ, trên đường từ Phan Thiết ra tham quan Chùa Hang, khi đến đây, thấy cái thanh ba-ri-e giật mình quay sang hỏi cô phiên dịch “Ở đây có chiến sự hả?”, cô phiên dịch trả lời “No! chiến tranh ở vùng này đã lui về quá khứ rồi; đây là cái để báo cho những ai muốn đi qua phải mua cái vé lộ phí”. Nếu ai cũng hiểu theo kiểu cái ông người nước ngoài kia thì có lẽ đất nước mình chỗ nào cũng có chiến sự cả !!!
          Nghĩ cũng lạ, đi Chùa Cú cũng trên con đường rộng thênh thang dài hàng bốn, năm cây số ta thoải mái phóng vù vù mà có phải mua vé đâu, đây chỉ có mấy trăm mét? Mà thôi, thắc mắc làm gì cho nó rối tung cái đầu, mua cái vé mà được đi trên con đường êm như ru là sung sướng lắm rồi.
(Còn nữa)

ĐỒI CÁT MŨI NÉ 02.8.2013


LY HÔN

Gặp nhau, quen nhau, yêu nhau rồi sống bên nhau. Tưởng là mãi mãi hạnh phúc cho đến ngày xuôi tay nhắm mắt. Ngờ đâu chưa được 3 năm, hai người đưa nhau ra trước tòa ly hôn dù làng xã đã nhiều lần hòa giải nhưng không có kết quả. 
          Đầu giờ chiều nay, phiên tòa mở bất thường, thông lệ thì bắt đầu vào buổi sáng, có lẽ chuyện tế nhị, không muốn ai tham dự. Cả hội trường xử án vắng tanh, duy nhất chỉ có đôi vợ chồng trẻ dáng vẻ mệt mõi, chán chường, hồi hộp…đứng đối diện hội đồng xét xử. Sau những trình tự theo pháp luật. Vị thẩm phán tuyên “Tôi tuyên bố, anh chị được ly hôn. Bản án có hiệu lực kể từ ngày…..”. Những năm tháng sống chung với nhau kết thúc từ đây, cánh cửa hôn nhân vụt khép lại chia cắt mỗi người một ngã. Một chút chua xót, một chút tiếc nuối, một chút xao động. Thế là hết, mọi việc đã chấm dứt…Ngoài kia, những tia nắng cuối cùng trong ngày còn rơi rớt vàng vọt, ảm đạm như tâm hồn anh chị.
          Người phụ nữ vội vã đi thật nhanh về hướng bến xe, chuyến xe cuối cùng trong ngày cũng vừa lăn bánh cách đây ít phút. Lần đầu tiên về phố Huyện, cảnh vật xa lạ quá, không người quen, không nhà trọ. Chị dáo dác nhìn quanh, nỗi lo lắng, bồn chồn xuất hiện trên khuôn mặt, nhà cách trên 20 cây số, qua nhiều quảng đường vắng, trời gần tối, làm sao đi bộ về. Khi không còn đường nào tính, bên tai vang lên giọng nói trầm ấm rất quen thuộc “lên đây tôi chở về”…
Người đàn ông cách đây không lâu còn được gọi là chồng ngồi trên chiếc xe đạp sát bên cạnh chị. Chiều nay ra khỏi tòa án, anh nhìn thấy chị ngơ ngác một mình giữa bến xe vắng tanh, nỗi thương cảm chợt nổi lên trong lòng, cái cảm giác này dường như mất hẳn trong anh từ ngày hai người đi đến quyết định chia tay. Một thoáng đắn do, nhưng không còn cách nào hơn chị bước đến ngồi lên. Ôi sao mà quen thuộc đến vậy, chiếc xe đạp chị đã từng ngồi không biết bao nhiêu lần từ những ngày hai người quen nhau, tấm lưng to bè người ngồi trước đã từng là chỗ dựa vững chắc của đời chị, những ký ức hạnh phúc mơ màng hiện về như những thước phim làm chị quên hẳn những gì đã xảy ra chiều nay, cảm giác lãng mạn yêu đương ngày ấy chợt sống dậy làm tim chị đập rộn lên, giờ mới thấy quý giá những gì trước đây xem rất bình thường nay đã bị mất đi…
          Không biết vì lý do gì hai người chia tay và cũng không biết quảng đường đá gập gềnh hơn 20 cây số tranh tối tranh sáng anh chị đã nói với nhau những gì mà vài ngày sau đó trời chưa tỏ mặt người ta đã thấy anh chị chờ sẵn ở cổng tòa án để xin hủy bản án ly hôn. 
          Ôi! Chuyện tình yêu, hợp tan, tan hợp chẳng biết đường nào mà nói./.
PhamDinhNhan

NGÔI SAO PHƯƠNG XA

Rồi thì chúng tôi gặp lại nhau sau hơn hai mươi năm ly tán. Thời gian, năm tháng, tuổi tác có thể xóa nhòa đi tất cả nhưng không thể xoá được tình bạn giữa chúng tôi. Gặp lại nhau, tay bắt mặt mừng. Từng lúc, từng lúc nhận ra từng nét thân quen thuở nào của nhau; vẫn dáng hình cao to rắn chắc, vẫn nụ cười hiền hòa với hàm răng cái lồi cái lỏm, vẫn với cách ăn mặc bình dị “lè phè” ngày nào. Sau lần ấy, chưa năm nào bạn vắng trong ngày họp mặt của lớp và cho đến những tháng năm sau này, bạn đã dành cho lớp, cho bạn bè tất cả những gì có thể. Tình cảm ấy thật đáng trân trọng và khâm phục.
          Hai thằng, trên chiếc Honda 81 cà tàng oằn xuống do quá tải dạo một vòng khắp Thành phố Phan Thiết; phố xá, cảnh vật, con người đổi thay theo thời gian. Đường Lê Hồng Phong qua bùng binh nhỏ nối dài Thủ Khoa Huân hồi đó là khu vực quân sự. Vì an ninh, lối đi bị bịt lại lớp lớp bằng những cuộn dây thép gai - Đây rồi! Nhà mình chỗ này, tuổi thơ của mình gắn chặt với ngôi nhà ấy nhưng sao bây giờ xa lạ quá. - Kia! Ngày xưa là nhà của Bác mình đó. - Con đường này ngày ngày mình đến trường, có hôm ngại xa nên phải băng qua động cát cho gần…Tối đến, hai thằng trải chiếu dưới nền nhà rì rầm chuyện ngày xưa, chuyện ngày nay cả đêm…
          Đùng một cái, bạn ấy nói đang làm thủ tục đi định cư ở nước ngoài. Trời…! Tóc đã bạc gần hết còn trẻ trung gì nữa đâu, ngoại ngữ thì quên sạch chỉ nhớ duy nhất hai chữ yes, no (nghe nói sau này còn nhớ thêm chữ good morning); chuyên môn nghiệp vụ thì chẳng có, qua bên đó làm gì để sống…- Thôi kệ, biết làm sao hơn, ở đây mình chẳng nghề nghiệp, công việc không ổn định, cuộc sống vô cùng chật vật, cố gắng lắm mới kiếm nỗi ngày hai bữa, thử qua đó “đổi đời” xem sao. Thế là tài sản bán sạch, kể cả cả ngôi nhà “không có số” hơn mười mét vuông cũng bán nốt để lo giấy tờ hồ sơ thủ tục xuất cảnh.
          Hôm tiễn bạn lên đường tại Phi trường Tân Sơn Nhất, cũng phong cách bình dị lè phè, cô bạn học nhắc nhở - Qua bên ấy trở thành người phương Tây rồi, chỉnh trang lại nha. Bạn ấy cười, nụ cười vừa vui vừa mếu như cảm nhận được tất cả tình cảm và lòng thương yêu của các bạn dành cho bạn ấy. Bịn rịn mãi cho tới khi máy bay chuẩn bị cất cánh mới chịu đi, còn ngoái lại - Mình rán “cày”, mười năm sau sẽ về thăm các bạn. Nghe sao mà thương bạn ấy quá.
          Mà bạn ấy về thật, không phải là mười năm mà chưa đến mười năm, về để thăm mẹ già trong cơn hấp hối, về để thăm từng người bạn, hai thằng lại có dịp một đêm rì rầm chuyện bên tây, chuyện bên ta…
        Tôi lặng người khi nghe tin bạn ấy vĩnh viễn ra đi; cơn đột quỵ quái ác không tha cho bạn ấy, đột ngột quật ngã bạn ấy không kịp trở tay, không một lời trăn trối, không một lời từ biệt. Nhắm mắt, xuôi tay ra đi. Cả cuộc đời của bạn thật “bình dị” cho đến lúc chết cũng “bình dị”. Có ai ngờ mười năm là quá muộn nên phải về sớm để thăm lại các bạn lần cuối; có ai ngờ buổi tiệc tiễn bạn qua bên ấy là buổi tiệc chia ly vĩnh viễn không bao giờ còn gặp lại bạn nữa. Người ở lại vẫn còn nhói đau mỗi khi nghĩ đến…
          Người ta nói, mỗi linh hồn là một vì tinh tú. Đêm đêm, nhìn lên bầu trời phương tây xa xa, giữa hằng hà sa số các vì tinh tú, có một ngôi sao nhấp nháy nhấp nháy nhìn về quê hương xa xôi, mà phải thật chăm chú mới thấy được. Bạn Minh đó các bạn ơi./.
PhamDinhNhan

CÁI VỎ LON

Cơn mưa bất ngờ ào ào đổ xuống như thác rồi cũng bất ngờ tạnh hẳn, đường sá ướt át, nhơ nhớp, trơn trượt. Bà cụ già ốm yếu vì đói khát, da nhăn nheo do tuổi tác, đen sạm bởi nắng gió với cái nón lá trên đầu lom khom nhặt cái vỏ lon bia ai đó bỏ trên đường.
          Một chiếc xe chạy qua kéo theo làn gió, thổi lăn cái vỏ lon khi cụ già gần chạm tới, vẫn kiên nhẫn bám theo.
          Lại một chiếc xe chạy qua cuốn cái vỏ lon ra gần giữa đường, cụ già tiếp tục lom khom đuổi tới.
          Một người mập mạp, trắng trẻo, ăn mặc sang trọng trên chiếc xe hai bánh đắt tiền chạy tới, thay vì dừng lại nhặt hộ cái vỏ lon cho bà cụ hoặc phớt lờ như không nhìn thấy. Ngoái cổ lại “muốn chết hả”.
          Ở đời, vì hoàn cảnh khắc nghiệt, có những người bất chấp cả nguy hiểm buộc      phải làm những việc mà ít người dám làm để kiếm sống hàng ngày.
          Không biết bà cụ già mỗi ngày nhặt được bao nhiêu thứ người ta bỏ đi để sinh sống và cũng không biết với công việc này bà cụ “tồn tại” được bao lâu?
PhamDinhNhan

THỬ SỨC

CHUYỆN TÌNH XƯA VÀ NAY

CHUYỆN TÌNH NGÀY XƯA
Ngày xưa 
              Tôi đọc love story.
Có hai người
              Tha thiết yêu nhau.
Chàng đã từ bỏ
             Gia đình để chọn tình yêu
Bởi mẹ cha
             Môn đăng hộ đối... không chấp thuận
Vượt qua mọi điều
              Họ sống cho nhau, tương lai phía trước.
Lúc đã chạm tay vào
              Hiện thực, cuộc sống, tình yêu.
Nàng chuẫn bị để sanh con
Nhưng! trò đời thật éo le...
              Biết sự thật nàng mang căn bệnh.
Cố tâm dấu diếm,
              nàng cười vui và mua sắm...
Thang bậc tình yêu
              đưa nhau vào hạnh phúc không còn.
Nàng nhập viện ở giai đoạn cuối.
Tôi nhớ một câu nói: "Yêu nhau là đừng bao giờ phải nói điều rất tiếc"
Nàng bỏ cuộc đời trong cái tuổi 23.
Hồ Thúy Hương
CHUYỆN TÌNH NGÀY NAY
Ngày nay tôi cũng đọc Love Story
Có hai người yêu nhau thắm thiết
Cha mẹ hai bên nhất quyết cản ngăn
Vì Thầy nói hai người không hạp tuổi
Anh và chị rủ nhau ra bờ suối
Uống thuốc rầy để trọn nghĩa trăm năm
Chàng nhường nàng uống trước anh uống sau
Nàng ngoe nguẩy anh uống rồi em uống
Hớp một hớp chàng ngã lăn ra đất
Còn nửa chai nàng vất bỏ chỏng chơ
Rồi lẳng lặng ra về không ngoảnh lại
Nằm một lát chàng lồm cồm bò dậy
Trở về làng tìm lại bóng hình kia
Để xem ai người chung thủy cùng ai
Nàng thất sắc. Ủa! Sao anh chưa chết
Chết làm sao vì đó nước cô ca (cô la)
………..
Mối tình kia đành đứt đoạn từ đây
Cũng ở tuổi 23 đầy sức sống
PhamDinhNhan

KHU DU LỊCH TÀ CÚ