HÀMTHUẬN NAM – Lời cám ơn

Tham quan Chùa Cú mà không đến “biệt thự” của Nhân Lành là điều vô cùng thiếu sót (Thuật ngữ trong tường thuật bóng đá gọi là sai lầm chết người), cái tên “biệt thự” do bạnThanh Vân đặt cho; chỉ 4 cây số từ chân núi Chùa Cú trên con đường trải nhựa láng e gọi là Quốc lộ 1A về hướng Phan Thiết rồi quẹo vào con hẻm 250m (xin lỗi nhé) rãi rác phân bò, sỏi đá lởm chởm mà chỉ có xe của Mai Chí, xe của Diệu Hoàng mới đủ can đảm vào. “Biệt thự” ấy cũng tọa lạc trên một mảnh vườn rộng 5 ngàn mét vuông, nói là mảnh vườn cho “oai” chứ thực sự chỉ có vài cây xoài (chưa có trái), vài cây ổi, vài cây đu đủ, vài bụi chuối và vài trăm trụ thanh long; hai bên nhà có hai cây khế, một ngọt một chua mà năm nào cũng thế, từng đàn chim Két lũ lượt kéo về ăn nhưng chưa một lần trả vàng.
          “Biệt thự” được thiết kế bởi một kỹ sư xây dựng “tay ngang” (người chồng), vừa lợp tôn ximăng, vừa lợp tôn kẽm, vừa lợp ngói, nền vừa lót gạch vừa tráng xi măng, cửa thì đủ loại; Gỗ, nhôm, mũ…; cũng có một “dàn” karaoke để cho các bạn ca hét om sòm cho vui cửa vui biệt thự nhưng lâu lâu trở chứng “cà nghẹt cà nghẹt” như người nghẹt mũi .
          Nơi ấy là giang sơn của hai vợ chồng. Người chồng vừa đi làm việc vừa kiêm nông dân, người vợ vừa làm thợ may vừa kiêm đi bán thanh long; có hai người con, một gái một trai; nuôi thêm một con chó, một con mèo, một con chim sáo hót líu lo cả ngày. Tuy cuộc sống giản dị, bình lặng, “cơ hàn” nhưng lại được các Thầy, các anh chị, bạn bè xa gần thỉnh thoảng đến thăm chơi. Ngày qua tháng lại, một hôm nhận được cuộc điện thoại của bạn Hoàng Gia Kế từ nửa vòng trái đất gọi về, có một trang blog trên mạng, người vợ có thêm niềm vui gặp gỡ bạn bè hàng ngày trong “thế giới ảo mà thật” ấy và người chồng tự nhiên trở thành thư ký riêng của vợ, thỉnh thoảng được vợ nhờ gỏ gỏ vào cái máy vi tính,
          Rồi một hôm, nghe tin bạn đến nhà chơi, người vợ rất mừng, dọn dẹp nhà cửa đón tiếp bạn bè mà nội dung cuộc đón tiếp đã được bạn Thanh Vân “tường thuật trực tiếp” đăng trên blog; mấy ngày sau người vợ vẫn còn vui và hình như mãi đến hôm nay vẫn còn vui.
          Viết đến đây, tổng biên tập kiêm kiểm duyệt (người vợ) nói dài quá, thôi đành tạm dừng. Một hôm nào đó, bỏ lại sau lưng những bộn bề của cuộc sống, từ nước ngoài trở về, từ Sài Gòn ra, từ Mũi Né, Phan Rí, Phan Thiết vào ngao du một chuyến Hàm Thuận Nam, cũng nên đi lắm chứ !!! Nếu các bạn tận mắt không thấy hết những gì như mình đã tưởng tượng thì cũng đừng lấy làm ngạc nhiên vì tôi viết theo “kiểu Úc”. Cám ơn các bạn đã phải cố gắng hết mình, chống chọi với từng cơn ngủ gật để đọc hết loạt bài “Hàm Thuận Nam” của tôi.

Đoạn kết – Như một lời cám ơn
          Các anh chị và các bạn thân mến!
          Sau hôm anh Liễu, anh Thiện, các bạn: Thanh Vân, Hào, Kỳ, vợ chồng Bảy B, vợ chồng Thu và bạn Trần Vĩnh Lại từ Sài Gòn lần đầu tiên đến nhà. Lành nói với tôi: anh viết một bài cám ơn các bạn đăng trên blog, tôi cười đồng ý; ngoài ra email cho bạn Hoàng Gia Kế lỡ hứa viết một cái gì đó tham gia trang blog với các bạn. Mấy ngày liền nghĩ mãi mà chẳng ra.
          Một hôm, mắc võng dưới cây khế bên hông nhà nghĩ trưa, nhìn lên những trái chín vàng, mọng nước đung đưa, chợt nhớ bài hát Quê hương (thơ Đỗ Trung Quân) - Quê hương là chùm khế ngọt - Nhà mình cũng có chùm khế ngọt - Ý tưởng chợt loé lên và bắt đầu loạt bài “Hàm Thuận Nam” hình thành mà các bạn vừa được xem.
          Tôi xin phép được ví nhà mình như quê hương Hàm Thuận Nam, nơi ấy ghi dấu mọi thân thương mà các bạn vừa trải qua và để lại, nơi ấy ghi nhận tất cả những tình cảm mà các bạn đã dành cho.
          Bài viết không ngoài mục đích như một lời cám ơn những ai đã và sẽ đến thăm gia đình tôi, cám ơn bạn Hoàng Gia Kế Thùy đã tạo mảnh đất mà tôi đã dùng để bày tỏ. Rất vui nếu như được các bạn đến chơi nữa và cũng mong mãi sẽ là bạn tốt của các bạn./.

Tháng 7/2010 – PhamDinhNhan