Cơn mưa bất ngờ ào ào đổ
xuống như thác rồi cũng bất ngờ tạnh hẳn, đường sá ướt át, nhơ nhớp, trơn
trượt. Bà cụ già ốm yếu vì đói khát, da nhăn nheo do tuổi tác, đen sạm bởi nắng
gió với cái nón lá trên đầu lom khom nhặt cái vỏ lon bia ai đó bỏ trên đường.
Một chiếc xe chạy qua kéo theo làn
gió, thổi lăn cái vỏ lon khi cụ già gần chạm tới, vẫn kiên nhẫn bám theo.
Lại một chiếc xe chạy qua cuốn cái vỏ
lon ra gần giữa đường, cụ già tiếp tục lom khom đuổi tới.
Một người mập mạp, trắng trẻo, ăn mặc
sang trọng trên chiếc xe hai bánh đắt tiền chạy tới, thay vì dừng lại nhặt hộ
cái vỏ lon cho bà cụ hoặc phớt lờ như không nhìn thấy. Ngoái cổ lại “muốn chết
hả”.
Ở đời, vì hoàn cảnh khắc nghiệt, có
những người bất chấp cả nguy hiểm buộc phải làm những việc mà ít người dám làm để
kiếm sống hàng ngày.
Không biết bà cụ già mỗi ngày nhặt
được bao nhiêu thứ người ta bỏ đi để sinh sống và cũng không biết với công việc
này bà cụ “tồn tại” được bao lâu?
PhamDinhNhan






