Chùa được xây
dựng theo lối kiến trúc cổ của Phật giáo Phương Đông, có nhiều cột, kèo, xuyên,
trính; chạm trổ họa tiết tứ linh “long, lân, quy, phụng”; mái lợp ngói âm dương
theo bảy góc uốn lượn hình rồng thể hiện sự thanh thoát trần gian, an hòa, trầm
mặc; với bàn tay khéo léo của các nghệ nhân đã tạo ra một kiệt tác về kiến trúc
cổ độc đáo của Phật giáo còn lưu lại đến ngày nay. Theo tài liệu, Chùa được
hình thành vào khoảng năm 1878-1880 do Sư Tổ là Trần Hữu Đức, tỉnh Phú Yên đến
thiền tu.
Bước vào cửa Chùa, giữa gian Chính
điện là tượng Phật đồ sộ được đặt trên bể thờ tương đối cao trước một khoảng
nền rộng nghi ngút khói hương, ta tiếp tục rẽ qua hướng tay mặt, một dãy nhà
dài với nhiều bộ ván được kê ngay ngắn, sạch sẽ là nơi cho khách thập phương có
nhu cầu nghĩ lại qua đêm; tiếp đến là dãy nhà ăn với bếp lò nấu bằng củi, bàn
ăn cũng sạch sẽ, tươm tất. Ở đây lúc nào cũng đầy ắp gạo, muối, tương, chao do
khách thập phương đưa đến cúng; ai thấy đói bụng cứ “vô tư” tự nấu mà ăn; bên
cạnh đó là hai dòng suối nhỏ uốn quanh, nước trong vắt chảy ra từ lòng núi.
Nghĩ một chút, nhấp thử một ngụm nước mới thấy thế nào là vị ngọt mát của hương
sắc núi rừng.
Giỗ tổ khai sơn ở Chùa được tổ chức
ngày mồng 5 tháng 10 âm lịch, vào ngày này thường thì khách ở xa như Sài Gòn và
các tỉnh miền Đông, Miền Tây tới rất đông. Tôi nhớ vào năm 1986, (cách nay 24
năm) lần đầu tiên cùng mấy người đồng nghiệp lên Chùa vào ngày giỗ Tổ, người
rất đông, cứ nghĩ thế nào cũng có đồ cúng thí nên không đem theo thức ăn, tình
cảnh này coi chừng bị nhịn đói, chúng tôi bố trí mỗi người chen chân đứng trước
mỗi am nhỏ, hễ đến giờ Ngọ cúng xong là nhanh tay vơ đại cái bánh ăn “cầm hơi”;
thế mà không sao nhanh hơn người khác được; cả bọn đói meo kiếm gốc cây ngồi,
chợt một người đồng nghiệp phát hiện có người quen vừa đi qua đem theo một cái
cặp như cặp sách học sinh cấp 3, trong đó đựng quần áo để nghĩ qua đêm ở Chùa,
anh ấy đến mượn cái cặp và kể “tình cảnh” của chúng tôi; một diệu kế được hình
thành, người cho mượn cái cặp vào Chùa báo là có đoàn cán bộ Ủy ban hành chánh
Quận lên thăm Chùa, còn chúng tôi chỉnh đốn “xiêm y”, mặt mày cố tươi tỉnh lên,
tôi được phân công xách cái cặp y như là cán bộ thật. Chúng tôi được mời vào
Chính Điện, tiếp đón ân cần, ăn một bữa cơm chay thỏa thích, sau đó nháy với
nhau vội vàng cáo từ xuống núi ngay vì sợ bị phát hiện. Trên đường về mỗi người
một câu cười quên cả mệt nhọc.
Vì sao Chùa lại có cái tên Linh Sơn
Trường Thọ ? Tương truyền rằng Sư Tổ khai sinh ra Chùa là người thiền tu huyền
bí, quanh năm chỉ ăn hoa quả, cây rừng để tu hành nơi chốn Cõi Phật, có tài bốc
thuốc, chữa bệnh, cứu người. Vào thời Vua Tự Đức, Hoàng Thái Hậu tức là Bà Từ
Cung (mẹ của Vua) bị bệnh nặng, các quan ngự y thuốc thang nhưng không khỏi (bó
tay), Vua xuống chiếu cho tìm các danh y trong nước, Sư Tổ nghe tin đã cho các
đệ tử đem linh dược quý về kinh tiến Vua, Thái Hậu khỏe hẳn; Vua Tự Đức ghi ơn
bằng việc ban tặng cho ngôi Chùa cái tên quý giá “Linh Sơn Trường Thọ” từ đó.PhamDinhNhan





