Tạm biệt vùng biển, mời các bạn lên miền núi theo con đường mới
được tráng nhựa mấy năm gần đây nhưng nhiều đoạn đã bị xuống cấp, ổ gà liên
miên (có lẽ do xe chở khách du lịch dập dìu qua lại nhiều quá) để chiêm ngưỡng
và hòa mình với cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ của một danh lam có cái tên là
Chùa Núi hoặc là Chùa Cú cũng được; trong sách vở, giấy tờ có tên gọi là Linh
Sơn Trường Thọ. Tôi thì thích gọi là Chùa Cú cho nó dân dã, bình dân học vụ; gọi
là Chùa Núi sợ nó trùng tên vì ở Việt Nam hầu hết các Chùa đều ở trên núi, còn
gọi là Linh Sơn Trường Thọ thì nó văn hoa quá. Ta thống nhất gọi nó là Chùa Cú.
Tọa lạc trên đỉnh
núi với độ cao gần 700 mét so với mặt nước biển trong một không gian trầm mặc với
khung cảnh hùng vỹ bao la nhưng đầy thơ mộng giữa rừng cây cổ thụ đại ngàn,
xanh thẳm, bốn mùa sương phủ, khí hậu trong lành, mát mẻ; thảm thực vật rất
phong phú, đa dạng có nhiều cây cỏ để làm thuốc; động vật hoang dã quý hiếm còn
rất nhiều.
Tôi và các bạn
làm một chuyến “cuốc bộ” lên núi đi, cho dù hiện nay đã có cáp treo, vì đi bộ sẽ
được nhiều “công ích” hơn, giống như Thầy trò Tam Tạng chỉ cần “phi thân” cái
vèo là tới Thiên Trúc ngay nhưng như thế ai mà chịu giao Kinh, phải bị hành hạ
đến 81 cái nạn, bầm dập, trầy da tróc vảy thì Kinh mới có giá trị chớ. Nhắc đến
Thầy trò Tam tạng (ti vi vừa chiếu xong), tôi lại nhớ đến câu chuyện vui: Sau
khi đến Thiên Trúc, Phật tổ Như Lai phán –Ta ghi nhận toàn bộ công lao của các
ngươi, sống đi chết lại 81 lần, coi như là sứ mạng đã hoàn thành, nay Ta giao
Kinh cho các ngươi, nhớ là về phải truyền bá Kinh của Ta đến toàn thể đất nước
Đại Đường –Vậy các ngươi có đem theo cái USB không, để Ta coppy cho –Tề Thiên đứng
bên cạnh lầm bầm –Biết như thế này tui vào internet download cho nó nhanh, khỏi
mất công vất vả bao nhiêu năm trời.
Từ chân núi, mỗi
người kiếm một khúc cây làm gậy vừa đi vừa chống cho nó khỏe vì đường chỉ là những
khoảng trống nhỏ ven theo vách đá và rừng cây, vô ý một chút dễ bị trượt chân
nhất là những người lần đầu leo núi, sau hơn một tiếng đồng hồ chống chọi với gập
gềnh, khúc khỷu, vòng vèo quanh co, trồi lên sụp xuống, vả mồ hôi, sôi nước mắt
cuối cùng cũng đến chân dốc cao nhất có tên là Dốc Bằng Lăng, ở đây có vài vĩa
đá lớn tương đối phẳng phiu để ta ngồi nghĩ, giải khát, lấy sức trước khi qua cửa
ải gian nan cuối cùng đến “Đất Phật”. Tiếp tục hành trình, lúc này không nói là
đi nữa mà lê từng bước cho đến khi hai tai lùng bùng, miệng khô đắng nghét xem
như là thành công, đi thêm khoảng 100 mét đường tương đối bằng phẳng, ít dốc là
tới cổng Chùa, nhìn lên đúng là cả một quần thể di tích đạo Phật lung linh trên
lưng chừng núi, dưới là mây trôi lơ lửng, ẩn hiện sau những hàng cây cổ thụ phải
2 người giang tay ôm mới hết, chưa hết đâu lại phải tiếp tục leo thêm mấy chục
cái tam cấp bằng đá nữa mới coi như là đến đích. Con đường tôi và các bạn vừa
đi khởi đầu là con đường mòn ngắn nhất mà những Thầy tu trên Chùa và khách thập
phương thường xuyên lên xuống, trước khi có cáp treo, thiện nam tín nữ gần xa
đã đóng góp tiền bạc công sức để ghép những phiến đá thành những bậc thang
nhưng không thể theo ý muốn mà dựa vào tự nhiên nên không theo thước tấc quy cụ
nào cả, so ra chúng ta đi là dễ dàng hơn các năm trước nhiều. Tôi đã gặp từng
đoàn người già trẻ trai gái rán sức vất vả để lên viếng cảnh Chùa, đốt hương lễ
Phật; một cụ già nằm trên chiếc võng có 2 người khiêng, hỏi ra mới biết cụ đã
90 tuổi từ hàng trăm cây số đến đây mơ ước một lần duy nhất trong đời được đặt
chân đến Chùa. Đúng là chỉ có niềm tin tâm linh mới tạo cho người ta có một sức
mạnh vô hình to lớn như thế. Vì khách thập phương thường xuyên lên xuống Chùa
nên ở đây tự hình thành một tốp người làm nghề khiêng, vác, gánh đồ đạc lên núi
làm kế sinh nhai. Gần 10 năm nay, ở huyện năm nào cũng tổ chức Giải leo núi, vận
động viên các tỉnh miền Nam đều dự thi. Tôi mà ở trong Ban tổ chức thì sẽ trao
Huy chương vàng cho người gánh đồ đạc lên Chùa, vì có ngày phải đi đến 2, 3
chuyến, còn vận động viên mỗi năm chỉ có 1 lần.
Có cô bạn học
từ Sài Gòn ra đố tôi: -Sau khi lên được tới Chùa, Bạn biết mình thấy gì? Tôi
nghĩ đến cảnh hoành tráng của thiên nhiên, cảnh đồ sộ của Chùa,chưa kịp trả lời,cô
ấy đáp luôn:" thấy mệt " !
PhamDinhNhan






