Sáng
tinh mơ, vừa mới mở cửa đã thấy chị hàng xóm thất tha thất thểu, khuôn mặt buồn
xo bơ phờ qua nhà tôi rồi. Nhìn vóc dáng của chị biết là có chuyện chẳng lành…
Từ ngày gia đình tôi đến sống ở cái làng này, chị là người hàng xóm thường hay
lui tới nhà tôi nhiều nhất, gia đình có chuyện vui, buồn đều sang kể như để
chia sẻ, chung vui. Vợ chồng đi du lịch, đám cưới, đám ma… về đến nhà việc đầu
tiên là qua nhà tôi kể rành rọt ngọn ngành, nhưng mọi lần hớn hở bao nhiêu thì
hôm nay âu sầu bấy nhiêu.
Số là chiều hôm qua, sau khi dạo một vòng mấy nhà lân cận trở về (thường thì vào giờ này chị đang tán
dóc với mấy bà hàng xóm, gần tới giờ nấu cơm chiều mới về), bước
vào cửa phát hiện chồng chị ngồi hí hoáy viết gì đó vào một tờ giấy, karaoke
thì mở mà có hát đâu, thấy chị anh hơi giật mình vo vội tờ giấy chờ chị đi ra
sau nhè nhẹ quăng xuống gầm bàn. Từ hồi nảo hồi nào đến giờ chỉ thấy ổng ghi số
ký (KW) điện vào một cuốn sổ để theo dõi chong đèn thanh long chứ có bao giờ
viết vào tờ giấy đâu, lại thậm thà thậm thụt nữa chớ. Linh tính của người phụ
nữ cho biết là có chuyện không bình thường rồi. Chị nhanh trí lấy cái chổi giả
bộ quét nhà, anh vừa ra khỏi cửa là chị khều ngay tờ giấy vo tròn cho vào túi
ngay. Hồi nhỏ, gia đình chị nghèo khổ, ở vùng sâu vùng xa, lo phụ giúp cha mẹ
việc đồng áng ruộng vườn nương rẫy có được đi học đâu, bây giờ một chữ bẻ làm
đôi cũng không biết thì làm sao biết được ổng viết gì trong đó, mà nhờ mấy đứa
con lỡ chúng biết chuyện cha chúng nó có ý này ý nọ thì chẳng hay ho gì.
Đích thực là ổng viết thư tình rồi, nghĩ thế mà cả đêm trằn trọc không ngủ
được, chị đâu có xa lạ gì cái tính trăng hoa của ổng từ thời trai trẻ, quen với
chị rồi mà còn “bắt cá hai ba tay”, thậm chí về sống với nhau rồi chị còn nghe
nói anh đèo bồng với người khác nữa, cũng chỉ nghe nói thôi chứ không đủ chứng
cớ nên chị không làm gì được, mà không có lửa làm sao có khói. Chị nhớ lại mới
tháng trước thôi, hai vợ chồng về quê đám giổ, anh bỏ chị một mình đi đâu cả
buổi, hỏi đến anh nói lâu ngày gặp bạn bè đi nhậu. Có lần người ta còn bắt gặp
ổng tán tỉnh bà đầu xóm chết chồng nữa chớ. Mấy năm còn nghèo khổ, vợ chồng lúc
nào cũng bên nhau quanh năm suốt tháng vất vả cày cuốc ruộng vườn lo miếng cơm
manh áo cho cả đàn con mười đứa đâu còn thì giờ nghĩ tới chuyện ong bướm. Bây
giờ con cái đã lớn, có cháu nội cháu ngoại đầy đàn, kinh tế ổn định có đồng ra
đồng vào bắt đầu sinh tật.
Tôi giở tờ giấy ra xem, đúng là những lời lẽ yêu thương trai gái, chỉ có những
đôi tình nhân yêu nhau thắm thiết mới bày tỏ nỗi lòng bằng những vần điệu da
diết như thế. Mà sao tôi thấy quen quen, rất quen như mình đã đọc ở đâu rồi thì
phải, nghĩ mãi không ra. Sực nhớ cư dân trên mạng có câu: Dân ta phải biết sử ta/ Nếu mà không
biết thì tra Gu Gồ (google). Mặc dầu không phải là sử sách
nhưng thử xem. Tôi gõ một hàng của “bức thư tình” liền hiện ra lu
bù kết quả. Trong đó có nội dung của một bài hát ở thập niên sáu
mươi, nói về tình yêu đôi lứa mà thời bấy giờ nhiều người rất thích…
Thì ra, chồng của chị là người rất yêu văn nghệ, đám cưới đám tiệc mà anh không
được hát là về ấm ức mấy ngày mới nguôi, đặc biệt sau khi có thêm rượu bia kích
thích không những hát mà còn nhảy nữa, nhưng nhạc hồi xưa lâu ngày quên cũng
nhiều, chẳng còn bài nào thuộc trọn vẹn cả. Mấy hôm trước nhận được thiệp mời
của một người bạn tổ chức đám cưới cho con, nghe nói có bố trí sân khấu, quay
phim, chụp ảnh hẳn hoi, thuê dàn nhạc nổi tiếng trong vùng, thậm chí được chiếu
trực tiếp chương trình ca hát lên màn ảnh lớn. Anh thích bài hát này, quyết tâm
học thiệt thuộc để biểu diễn, tranh thủ vợ đi qua nhà hàng xóm anh mở karaoke
chép lời để học, viết chưa được nửa bài đâu ngờ bà vợ lại về bất thường làm anh
cụt hứng; với lại bây giờ có bà ấy về coi nhà rồi tranh thủ vào rẫy tưới thanh
long, để hôm nào viết lại. Anh cũng không hề biết “linh tính” của người phụ nữ
nhạy cảm đến vậy.
Nghe tôi giải thích, chị thở phào nhẹ nhỏm như trút được gánh nặng ngàn cân đè
nặng chị từ chiều hôm qua đến giờ, chị tươi tỉnh hẳn lên vừa mừng vừa lo, mừng
vì đó không phải là “bức thư tình” như linh tính mách bảo, lo là nếu anh biết
được chuyện này, khi có rượu vào chị đừng hòng yên thân. Gì thì gì miễn đó
không phải thư tình là được. Chị cười toe toét./.
PhamDinhNhan






