Con trai thay cái điện thoại mới để dễ
truy cập dữ liệu cho công việc và để có hình thức bề ngoài trong giao dịch làm
ăn. Tôi mừng lắm vì được thừa hưởng cái điện thoại cũ nó bỏ ra, tuy cũ của nó
nhưng mới của mình, hơn nữa là loại điện thoại cảm ứng theo mốt hiện nay, tức
là loại quẹt quẹt có chụp hình, quay phim, ghi âm, nghe đài và nhiều chức năng
khác thay cho cái bấm bấm cùi bắp tôi đang xài, thuộc vào loại bỏ ngoài đường
chẳng ai thèm lượm.
Đến công sở làm việc thỉnh thoảng lấy
ra tập quẹt quẹt và cũng để khoe mình có điện thoại đời mới (hình như
có vài người tấm tắc thán phục). Nhưng khốn nỗi là mỗi lần có ai điện tới
quẹt hoài nhưng không tác dụng. Rốt cuộc người ta cần mình thì mình lại phải
tốn tiền gọi lại. Về nhà, đứa con gái phải huấn luyện cho một khóa quẹt mới
thành công.
Tôi nhớ bạn Lãn lần đầu có cái quẹt
quẹt mới dỡ khóc dỡ cười, đang dự cuộc họp với các quan chức và giới doanh
nhân, chuông điện thoại reo, quẹt kiểu gì nó cũng chẳng chịu im, hoảng quá nhét
xuống mông thế mà nó vẫn inh ỏi, mắc cở quá đỏ cả mặt. Có lần bạn Bích Loan
nhắn tin, tôi cũng nhắn tin lại nhưng chữ thì nhỏ, ngón tay thì to, quẹt chữ
này dính chữ kia, quẹt tới quẹt lui hoài tháo mồ hôi mới được mấy chữ; thôi thì
alô quách cho xong. Tôi nói không biết nhắn tin, bạn Bích Loan không tin cứ ngỡ
tôi nói giỡn chơi. Bây giờ thì quá thành thạo, quẹt kiểu gì cũng được, không
còn là vấn đề nan giải nữa. Mỗi lần đi làm về, rút ra, để trên bàn ở nhà sau,
bên cạnh máy vi tính, đồng hồ, linh kiện linh tinh cho việc giải trí cá nhân,
làm việc, xem blog…
Một buổi chiều, cần gọi cho đứa cháu,
tìm hoài chẳng thấy cái điện thoại đâu cả, cách đây vài tiếng mới nói chuyện
với thằng em, để ở vị trí nhất định trên bàn; nhờ bà xã gọi thử, chỉ nghe
đầu bên kia vang lên “ò í e, hiện số máy này tạm thời không liên lạc
được” sau đó thì im re, mất tín hiệu luôn. Thế là mất rồi… Người
khách duy nhất đến nhà chiều nay là đứa học sinh lớp 10 tới may áo dài, cửa
trước đóng nên đi vào cửa nhà sau để lên nhà trên, khi ra về lại phải ra cửa
sau để lấy dép, ngang qua bàn thấy cái điện thoại ngó trước ngó sau không thấy
ai, thuận tay bỏ vào túi luôn. Việc này chỉ suy đoán nhưng có căn cứ và lôgich
hẳn hoi hơn nữa mấy hôm sau nó lúng túng chối khi bà xã hỏi nó, không bắt được
tại chỗ đành bó tay, thế là xong.
Tối nay vừa may vừa ấm ức, mình thì
cặm cụi tranh thủ kịp thời may cho xong để ngày mai nó có bộ áo dài mới đến
trường cho bằng bạn bằng bè, còn nó thì lại lấy mất cái điện thoại của mình.
Đời sao mà oái oăm đến thế./.
PhamDinhNhan






