Chùa Cổ Thạch còn là nơi lưu giữ
được nhiều di sản có giá trị lịch sử, nhiều di sản văn hóa Hán Nôm, liễn, đối,
hoành phi và những tài liệu có từ những ngày đầu thành lập Chùa, một số cổ vật
có giá trị khác như: Đại Hồng Chung, Trống Sấm đều có niên đại từ thế kỷ thứ
XIX. Để tưởng nhớ công lao của vị Thiền sư Bảo Tạng, Chùa lấy ngày 25 tháng 5
AL hàng năm làm ngày giỗ tổ. Vào ngày này hoặc những ngày lễ lớn như Phật Đản,
Vu Lan… chúng ta sẽ được chứng kiến không khí tưng bừng của hàng ngàn thiện
nam, tín nữ tham gia lễ hội; nhà Chùa tổ chức cơm miễn phí cho khách hành hương
với những món chay ngon miệng. Nếu ai không quen ăn chay, xin mời xuống các nhà
hàng dưới chân núi, ở đây đủ món ăn chơi, trái cây đủ loại: xoài, chuối, cam,
quýt, mít, ổi, me, cóc…, sơn hào hải vị: nghêu, sò, ốc, hến, tôm, cua, cá, mực…
loại nào cũng có. Ngoài ra cũng có món bánh tráng mắm ruốc, mắm ruốc được giã
với nhiều gia vị trong đó có tỏi, ớt, trông rất sạch sẽ và hấp dẫn. Ăn bằng
cách múc 1 muỗng nhỏ mắm cho lên miếng bánh tráng nướng nhiều mè, bẻ một miếng
nhỏ, quệt miếng mắm cho vào miệng, nhai giòn tang; cũng có người thích thưởng
thức theo kiểu lấy bánh tráng mỏng, quệt mắm ruốc, bóp vụn bánh tráng nướng bỏ
vào, cuốn tròn lại như ngón tay cái, rồi cắn, rồi nhai, rồi hít hà sau đó uống
thêm một ly nước đá bào tức là cục đá lạnh được bào nhuyễn, xịt một chút xi-rô
là tuyệt vời. Buổi sáng các quán dọc theo đường ra biển còn có nhiều món ăn
sáng khác như mì quảng, hủ tíu, phở, bánh canh…
Thời gian trôi nhanh thật, chưa thưởng ngoạn bao nhiêu mà mất hơn một buổi rồi, muốn chiêm ngắm cho hết có lẽ phải cả ngày. Tôi nghe nói bên Trung Quốc, có một khu vực với núi non trùng điệp, rừng cây bạt ngàn nguyên sinh, nơi đó tọa lạc trên 1.500 ngôi Chùa trong một diện tích vô cùng rộng lớn chẳng biết bao nhiêu mà nói, có những Chùa chỉ dùng để lưu trữ toàn bộ kinh Phật, có những bộ kinh cổ rất quý hiếm. Tôi nhẩm tính, muốn tham quan cho hết quần thể một ngôi Chùa phải mất ít nhất 2 ngày, vậy thì muốn chiêm bái toàn bộ khu vực này (không tính thời gian đi từ chùa này đến chùa kia) thì phải mất 3.000 ngày, tức là ít nhất trên 8 năm.
Thời gian trôi nhanh thật, chưa thưởng ngoạn bao nhiêu mà mất hơn một buổi rồi, muốn chiêm ngắm cho hết có lẽ phải cả ngày. Tôi nghe nói bên Trung Quốc, có một khu vực với núi non trùng điệp, rừng cây bạt ngàn nguyên sinh, nơi đó tọa lạc trên 1.500 ngôi Chùa trong một diện tích vô cùng rộng lớn chẳng biết bao nhiêu mà nói, có những Chùa chỉ dùng để lưu trữ toàn bộ kinh Phật, có những bộ kinh cổ rất quý hiếm. Tôi nhẩm tính, muốn tham quan cho hết quần thể một ngôi Chùa phải mất ít nhất 2 ngày, vậy thì muốn chiêm bái toàn bộ khu vực này (không tính thời gian đi từ chùa này đến chùa kia) thì phải mất 3.000 ngày, tức là ít nhất trên 8 năm.
Từ đỉnh núi Linh Thứu nhìn ra bãi Cà Dược
Đứng trên tầm cao của Chùa Hang, phóng
tầm mắt ra xa, cả một vùng non nước hữu tình hiện ra choáng ngợp kỳ vỹ; thấp
thoáng bãi biển Cà Dược, mũi La Gàn, các đồi cát nhấp nhô trãi dài theo bãi
biển rất nên thơ; màu xanh của trời, của biển, của cây cỏ hòa trộn lẫn nhau làm
tâm hồn ta trở nên thư thái một cách lạ lùng. Thế thì không lý do gì mà đã đến
Cổ Thạch lại không chiêm ngưỡng những điều tuyệt diệu của biển ở đây.
Theo con đường cũ, ta xuống núi, ra
hướng biển; đại dương mênh mông rồi lắng lại bằng một bờ vịnh hình vòng cung
với “một trời” sỏi là sỏi, đủ kích cỡ, nhỏ từ viên bi cho đến lớn bằng nắm tay,
vì đủ loại kích cỡ nên gọi là cục sỏi cũng được, hòn sỏi cũng đúng mà viên sỏi
cũng chẳng sai, hòn nào hòn nấy tròn lẳng, bóng láng, đủ màu sắc: trắng ngà,
đen tuyền, nâu sẫm, tím than, xám chì, vàng nhạt, xanh lục, đỏ thẩm, … kể mãi
không hết, nằm chồng chất, xếp từ lớp này lên lớp khác không biết dày bao nhiêu
là thước tấc; hiếm nơi nào trên thế giới có bãi sỏi nhiều màu đến thế; có người
gọi là bãi đá Cà Dược, người thì gọi bãi đá Cá Sấu (vì dáng dấp giống như con
cá sấu khổng lồ đang nằm), người thì gọi là bãi đá bảy màu, tôi thì gọi là bãi
sỏi “tùm lum màu” và nếu cứ để chân trần bước trên đá sẽ có cảm giác như được
mát-xa cả lòng bàn chân; nghe nói nếu ngâm những viên sỏi trong dung dịch hóa
chất (là hóa chất gì thì tôi chẳng rõ) màu sẽ ửng sáng lên và bóng một cách kỳ
lạ . Nhiều người chở cả xe về trang trí nhà cửa nên gần đây người ta không cho
lấy nữa, ta xin vài viên về làm kỷ niệm có lẽ không đến nỗi hẹp hòi không cho?
Mũi La Gàn còn có hàng ngàn ghềnh, khộp, khe,
hốc là nơi định cư lý tưởng của loài chim Hải âu; hàng năm cứ vào khoảng từ
tháng giêng đến tháng bảy âm lịch là mùa các nục, cá cơm; hàng hà sa số chim
Hải âu từ đẩu từ đâu kéo về nhập bầy với chim tại chỗ bay lượn, kiếm ăn theo
luồng cá làm trắng cả một vùng non nước, í ới gọi nhau tạo ra những âm thanh
rất là vui tai. Có người nói chim Hải âu là chim báo bão hoặc chim khí tượng,
tôi thì gọi là chim “dự báo được mùa” bởi hễ nguồn cá dồi dào là chim về nhiều,
ngư dân sẽ có những mẽ lưới bội thu. Điều ngạc nhiên là chim nhiều như thế
nhưng không thấy bất cứ người dân địa phương nào săn bắt (kể cả mấy tay “bợm
nhậu”), có lẽ ở đây có những quy định nghiêm khắc không viết ra giấy (còn gọi
là luật bất thành văn) để bảo vệ loài chim? Cảm nhận được sự an toàn, chim càng
ngày càng về “định cư” nhiều hơn nên còn được gọi là “thiên đường Hải âu” và
cái vịnh hình vòng cung xinh xinh kia được gọi là “Vịnh Hải âu”. Về phía Tây
Nam có một eo biển khá rộng với bãi cát vàng rực, sạch mịn, bờ dốc thoai thoải
là bãi tắm an toàn lý tưởng nhất.
Tháng trước, uống cà phê với anh bạn
tại Sân Vườn khách sạn Bình Minh – Phan Thiết, anh ấy hỏi:
- Ông đi Chùa Hang chưa?
- (Hăm hở trả lời) Rồi. Đẹp lắm.
- Ở đó có cái giếng tên là “giếng tiên”?
- Đúng rồi, nước trong và mát ngọt.
- Tôi đố ông, vì sao nó có tên là giếng tiên?
Một thoáng bối rối,.. tịt, không trả lời được.
- Vậy chứ ông nói tôi nghe vì sao tên là giếng tiên.
- Tôi cũng không biết luôn ! hà…hà..hà…
Trớt quớt !!! Đố mà không có đáp án.
- Ông đi Chùa Hang chưa?
- (Hăm hở trả lời) Rồi. Đẹp lắm.
- Ở đó có cái giếng tên là “giếng tiên”?
- Đúng rồi, nước trong và mát ngọt.
- Tôi đố ông, vì sao nó có tên là giếng tiên?
Một thoáng bối rối,.. tịt, không trả lời được.
- Vậy chứ ông nói tôi nghe vì sao tên là giếng tiên.
- Tôi cũng không biết luôn ! hà…hà..hà…
Trớt quớt !!! Đố mà không có đáp án.
Bây giờ thì tôi biết rồi. Chuyện
xưa kể rằng, trên tiên giới ấy sau những ngày vui kết hoa đăng…, nhàm
chán với khung cảnh nhà trời, các tiên nữ rủ nhau lén Vương mẫu nương nương
trốn xuống hạ giới tìm chốn ăn chơi, vào một đêm trăng sáng, phát hiện bãi tắm
Cà Dược tuyệt đẹp, thế là các nàng “sà” xuống tung tăng bơi lội, nô đùa, tắm
gội (nghĩ cũng lạ, chỉ có ban đêm trăng sáng tiên nữ mới xuống dương trần tắm
gội, không nghe nói tiên nữ tắm ban ngày). Sau đó các nàng tiên đến cái giếng
dưới chân Chùa uống nước, xối nước ngọt, ca hát thâu đêm suốt sáng, còn để lại
những dấu chân trên đá đến ngày nay, nên từ đó cái giếng kia mới có tên là
Giếng Tiên. (thích quá, có mấy nàng chẳng thèm về trời nữa, ở lại hạ giới. Cũng
có mấy nàng dọc đường mê bắt bướm hái hoa, quên cả giờ giấc, về trễ, cổng trời
đóng kín mít, phải quay lại trần gian, ở lại luôn). Nghe nói, sau đó Vương mẫu
nương nương phát hiện được, bực tức lắm, quở trách: sao các ngươi đi mà không
rủ ta lén Ngọc Hoàng đi với ? vì cái tội không rủ rê mà bị phạt 7 ngày liên tục
không được ca múa, kể cả hát karaoke. Suốt một tuần, không đờn ca xướng hát,
Điện Linh Tiêu vắng như Chùa Bà Đanh.
(Còn nữa)
PhamDinhNhan










