Tới ngã tư cuối cùng, tôi
tự đặt tên là ngã tư Chùa. Đi thẳng ra hướng biển: san sát nhà hàng ăn uống,
phòng nghỉ; rẽ phải: bãi đậu xe, cũng nhà hàng, nhà nghỉ. Nhìn sang hướng tay
trái, sau hai dãy những gian hàng bán đồ lưu niệm dài hun hút, thấp lụp xụp là
cả một quần thể kiến trúc: Chùa, Am, Điện, Cốc…liên hoàn với nhau trên độ cao
64 mét ở một vùng núi đá rộng hơn 40.000 m2, gồm hàng ngàn, hàng vạn tảng đá
lớn nhỏ, có những tảng nguyên khối như những ngôi nhà, có những tảng hình thù
kỳ lạ mang dáng dấp kỳ bí chứa đựng vẻ đẹp nguyên sơ độc đáo; thiên nhiên đã
xếp đặt một cách khéo léo những tảng đá với nhau thành những cái hang: hang to,
hang nhỏ; hang lớn, hang bé; hang sâu, hang cạn; hang thấp, hang cao, hang
rộng, hang hẹp…ôi thì đủ loại, đủ vẻ, đủ hình dáng; có những hang vào ra thoải
mái, cũng có những hang phải khom lưng mới vào được, vô ý đứng thẳng người lên
là nghe cái cốp xuất hiện cục u trên đầu ngay. Nhà báo Lưu Trọng Văn, con trai
của thi sỹ Con nai vàng ngơ ngác Lưu Trọng Lư khi đến Núi Cấm (An Giang) thấy
nhiều hang quá gọi là “một kho hang”; còn tôi đến Chùa Cổ Thạch thấy nhiều hang
quá gọi là “một trời hang”.
Xuống xe, lội bộ thôi, chỉ vài trăm
mét nữa là đến đích rồi. Trời nắng chang chang, gió biển thổi vào cũng không
làm dịu đi cái nóng bức của những ngày cuối Hè này; ở đây cây cối lưa thưa,
thấp lè tè, mọc trên cát bạc màu đầy ắp hơi mặn của nước biển, quằn quại chống
chọi với khắc nghiệt của thiên nhiên để tồn tại. Rẽ vào gian hàng bên đường mua
mấy cái nón đội cho nó đỡ nắng, nón được kết bằng những sợi lá y như sợi sóng
lá (lá buôn), rộng vành; người đan nón cố ý để chung quanh vành những cọng lá
te tua cho nó phong trần. Mỗi người một cái, cũng ra dáng khách du lịch “ta ba
lô” đấy chứ.
Theo hướng Chùa nhanh chân thẳng tiến
vì nắng quá, dốc thoai thoải, vào tới những gian hàng bán đồ lưu niệm thì không
bị nắng mà lại nóng do những gian hàng sát nhau, che cả gió, chỉ chừa lối đi;
đồ lưu niệm, đồ trang sức được chế tác bằng san hô, ốc biển và đá cổ thạch như
cối giã, ấm trà, bình cắm hoa, chuông gió, vòng đeo tay, xâu chuỗi… đặc biệt là
bán cả tượng, cả hình Phật, hình Chúa: Phật tổ Như Lai, Phật bà Quan âm, Phật
Thích ca mâu ni, Phật Di lặc… hình Chúa Giêsu, Đức mẹ Maria, các Thánh… Đúng là
hòa hợp dân tộc, hòa hợp tôn giáo. Ở một số nước Tây Á, Bắc Á hễ đạo Hồi là đạo
Hồi, Đạo Hindu là đạo Hindu, đạo Do Thái là đạo Do Thái, lộn xộn là “bụp” liền.
Ở Việt Nam ta “Dao nào cũng là Dao”. Chẳng thế mà Lễ Phật Đản tại Chùa cũng có
Linh mục Thiên Chúa Giáo, Thầy cả Hồi Giáo tham dự; Lễ Giáng sinh tại nhà thờ
cũng có các chức sắc tôn giáo khác đến tham dự là gì???
Điểm đến đầu tiên của Chùa là cái cầu
nhỏ xinh xinh bắc qua một khe suối cũng xinh xinh, mùa này khô nước. Từ đây bắt
đầu bước vào đất Phật, không khí trở nên mát dịu lạ thường, ta sẽ gặp đôi rồng
uốn lượn hai bên đường đi như đón chào những ai có duyên đến viếng Chùa, bên
phải chiếc cầu là bức tượng hình Hổ ngồi, đối xứng là tượng Voi nằm được tạc
bằng đá với kỹ thuật tinh vi, có cái đầu, vòi, ngà láng bóng vì nhiều người tới
đây việc đầu tiên là rờ, vuốt một cái. Ngước lên trên cao, lồ lộ hiện ra cái
cổng Chùa rất lớn (gồm một cửa chính, hai cửa phụ) cũng được xây bằng đá mang
dáng dấp cổ xưa mà ta thường thấy ở các ngôi Chùa, đình làng, đền thờ… trong ti
vi; cổng được trang trí rất đẹp, họa tiết Long Lân Quy Phụng, khắc nhiều chữ
Hán, có 3 chữ rất lớn, có người dịch là Cổng Tam Quan, tôi không biết chữ Hán
nên dịch là Cổ Thạch Tự. Muốn đến cổng Chùa còn phải leo 36 bậc thang cũng được
xây bằng đá tương đối dốc. Lên tới bậc cuối cùng ta sẽ gặp một kiệt tác của
thiên nhiên đó là 3 phiến đá xếp thành hàng ngang tạo dáng con cá Kình; theo
Kinh Phật gọi là con “Ma Kiệt” một loài được xem là hóa thân từ Phật Bà Quan
Thế Âm Bồ Tát để giúp đỡ ngư dân khi gặp nạn ngoài biển khơi.
(còn
nữa)
PhamDinhNhan







