Gặp nhau trong ngày họp lớp, không có
thời gian chuyện trò nhiều, chỉ biết lờ mờ nhà bạn ấy chỉ cách nhà tôi hơn 10
cây số, một vùng quê thuần nông thanh bình yên ả, là nơi tôi thường qua lại
công tác thế mà gần 30 năm nay từ ngày tới sống ở vùng đất Hàm Thuận Nam này
tôi không hề hay biết mình có một người bạn đã từng chung lớp, chung trường và
cùng chung bãi biển Thương Chánh mà gia đình tôi đã từng sống nơi ấy gần 10
năm.
Nhân có buổi làm việc với địa phương, tôi hỏi ông trưởng thôn: Ở đây có ai tên
Nguyễn Minh Thành, trạc tuổi như tôi, trước đây sống ở Phan Thiết, đến đây sống
đã nhiều năm. Không cần suy nghĩ, ông đáp ngay: - Có, còn gọi là Hậu, dáng
người cao cao, nước da ngăm ngăm, nhậu với tôi hoài. Tôi nhờ ông chọn cho tôi
một quán cà phê đẹp và thơ mộng nhất vùng này để tôi tiếp bạn. Oke, ông trưởng
thôn nhanh nhẩu trả lời. Nói cho oai vậy thôi chứ vùng quê quanh năm suốt tháng
tần tảo ruộng vườn nương rẫy, được mấy người có thời gian rảnh tới quán uống cà
phê đâu nên quán xá ít ỏi, chỉ đếm trên đầu ngón tay, bàn ghế cũ kỹ, trang trí
vài ba chậu kiểng cho có vẻ là quán. Để chắc ăn hơn, tôi gọi cho bạn Xuân Bắc
(Mương Mán) xin số điện thoại và alô cho bạn ấy, 3 phút sau bạn ấy có mặt.
Không cần phải nhận ra nhau vì đã gặp hôm 30/4 nhưng bạn ấy hơi bất ngờ vì tôi
đi tìm bạn ấy. Được mời về nhà, bên tách trà nghi ngút khói do cô con gái vừa
mới pha cho cha tiếp bạn, chúng tôi có dịp nhắc lại nhiều kỷ niệm xa xưa, không
những chúng tôi cùng trường, cùng lớp, cùng ở Thương Chánh mà suốt hai, ba năm,
thời còn học tiểu học đã cùng ở chung một phòng giúp lễ cho Linh mục nhà thờ Vinh
Phú. Không hiểu sao tôi lại quên giờ nhắc lại mới nhớ, hay là trí nhớ đã bị
“thoái hóa” do thời gian năm tháng, hay là do đầu óc bây giờ “lộn xộn” rồi, bởi
có những điều đáng quên thì lại nhớ, còn những điều đáng nhớ thì lại quên.
Bạn ấy bây giờ làm nông, cũng trồng thanh long, thời gian rãnh rỗi nhất là vào
ban đêm, bạn ấy viết văn, làm thơ và chắc chắn tôi sẽ được thưởng thức những
tác phẩm của bạn ấy những sáng tác của bạn ấy. Cụ thể là bài thơ dưới đây.
TÌNH
YÊU “NÀNG THANH LONG”
Tên
em tên thật là Long
Nôm
na thường gọi con rồng lá xanh
Bởi
em mang họ nhà Thanh
Họ,
tên ghép lại là thành Thanh Long
Dáng
em thon thả cong cong
Thân
em mang nặng gai chông đầy mình
Mới
về kẻ trọng, người khinh
Có
anh Hiệp Nghĩa (*) tỏ tình thương em
Thẹn
thùng thả dáng làm duyên
Má
em ửng đỏ anh liền vội yêu
Yêu
em, trao gởi thật nhiều
Dầu
thơm, mỹ phẩm đủ liều cho em
Đông
về giá lạnh thâu đêm
Anh
lo đốt lửa cho em ấm lòng
Đáp
tình em tặng anh bông
Bông
em hé nở, hoàng hôn lại về
Bình
minh ló dạng sơn khê
Bông
em khép lại để che mưa rào
Một
sương hai nắng bệnh đau
Anh
lo chăm sóc, xoa dầu vuốt tai
Tình
ta rộng mở tương lai
Cho
em du lịch nước ngoài nhé anh
Mỉm
cười anh tiễn họ Thanh
Em
đi nhớ ghé vòng quanh địa cầu
Ngày
về tình nghĩa nặng sâu
Em
về em hứa làm dâu cả làng
Nhà
cao phố xá thênh thang
Em
đây xứng đáng là nàng Thanh Long.
(*)Hiệp
Nghĩa: tên của thôn
PhamDinhNhan






